. mùa hè ở bagan

2015 .

Tôi bắt đầu những ngày mùa hè năm nay ở Bagan, vùng đất của mặt trời, đền đài và an lặng.

Ở Bagan, mọi hoạt động đều gắn liền với mặt trời và những ngôi đền . Buổi sáng, bạn thức dậy thật sớm, chạy xe thật nhanh đến một ngôi đền, ngồi đợi mặt trời mọc. Buổi trưa, bạn đạp xe lang thang giữa “đền đài bỏ quên” trong cái nắng chói chang của miền nhiệt đới, lâu lâu dừng nghỉ dưới tán cây vững chãi mát lành. Đến chiều tà, bạn lại leo lên một ngôi đền khác, cao lớn trầm mặc, chờ hoàng hôn xuống. Lúc nào cũng vậy, bạn thấy bóng những ngôi đền, bóng những hàng cây, bóng chiếc xe đạp, và bóng của mình đồng hành cùng nhau. Bạn có thể đi một mình nhưng bạn sẽ không hề cảm thấy mình đơn độc. Thậm chí, bạn sẽ thấy mình có bạn, một người bạn dễ chịu tốt bụng có tên là yên lặng. Sự yên lặng của cảnh vật và của chính lòng mình.

Bình minh và hoàng hôn ở Bagan rực rỡ, huy hoàng. Tôi thấy mình có lúc như nín thở để bắt kịp những tia nắng đầu tiên hoặc cuối cùng của một ngày trong khung cảnh thần tiên hư ảo với hàng nghìn ngôi đền lấp lánh dưới ánh mặt trời đỏ ối giữa vùng đồng bằng khô cằn lúp xúp những tán cây xanh. Cũng chính vào khoảnh khắc ấy, giữa hàng trăm con người với vô số tiếng nói cười, trầm trồ và máy ảnh bấm lách cách, tôi đối diện với sự yên tĩnh của lòng mình. Thoảng hoặc có một lúc, tôi nghĩ rằng bình minh hay hoàng hôn thì lúc-nào-ở-đâu cũng đẹp, cũng rực rỡ huy hoàng như vậy. Chỉ là lúc đó tôi có chịu ngước lên nhìn trời và dành thời gian ngắm nhìn cảm nhận hay không mà thôi?

Cũng có những lúc Bagan không cần mặt trời mà vẫn quyến rũ vô cùng. Đó là khi ánh mặt trời đã tắt, đạp xe từ nơi ngắm hoàng hôn về, những ngôi đền như những hình khối sẫm màu lặng lẽ xen kẽ với những bóng cây, khung cảnh tưởng như đáng sợ kỳ thực lại tạo cảm giác an toàn tuyệt đối. Nó khiến bạn lại muốn lang thang đi tiếp, đến ngôi đền ở bên hồ nằm khuất trong một nhánh đường vắt ngang. Dưới ánh sáng trong ngần của mảnh trăng đầu tháng, tôi và một vài người bạn đi theo biển chỉ dẫn, qua những tàng cây thưa thớt đã bắt đầu ngủ đêm. Con đường mòn vẹt toàn cát nhưng dễ đi. Cả lũ nghêu ngao hát. Yên ổn và say mê, cảm giác như có thể cứ thế mà đi mãi, đi hết cả đêm hè. Nếu trời không mưa.

Cơn mưa đột ngột làm cả nhóm vội vã quay về. Càng vội vã hơn khi ra đến đường lớn thì mất điện. Không có đèn đường, không có ánh trăng, chỉ còn ánh đèn yếu ớt bằng pin của xe đạp. Con đường yên tĩnh dễ chịu ban ngày bây giờ trở nên lạnh lùng và khó tính vì không có chỗ trú mưa. Thi thoảng, một vài xe buýt chạy vụt qua, bỏ lại ba chiếc xe đạp lần mò trong bóng tối. Đúng lúc ấy, có chiếc ô tô của người nào tốt bụng lặng lẽ đi thật chậm phía sau, rọi đèn pha chiếu cho chúng tôi thấy đường đi tiếp. Ban đầu cả lũ hơi chột dạ lo lắng. Nhưng sau một lúc, hiểu ra ý tốt của chiếc ô tô đằng sau thì chúng tôi bắt đầu tự tin chạy thật nhanh để trốn cơn mưa đang càng lúc càng lạnh và nặng hạt. Cứ thế, chúng tôi đi hết cả quãng đường dài trong ánh đèn bảo vệ ấm áp của chiếc xe tốt bụng phía sau. Đến đoạn đường gần rẽ vào khách sạn, cả lũ dừng lại cảm ơn. Chiếc xe kia tăng tốc và tiếp tục đi thẳng, hào hiệp tốt bụng mà thầm lặng như phần lớn những người Myanmar chúng tôi đã gặp trong suốt hành trình của mình.

Con người, họ chính là ánh mặt trời ấm áp và rực rỡ nhất của miền đất chùa vàng trong chuyến đi mùa hè lần này của tôi.

Advertisements
Posted in Chuyện tôi kể cho tôi, Đi | Tagged , , | Leave a comment

.lost in the jungle

IMG_1980

Tối thứ 7 ở Coffee Bean Hàn Thuyên.

2015. Thời gian trôi nhanh. Thỉnh thoảng tôi thấy giật mình. Cảm giác như bị cuốn theo cuộc sống trôi chảy ngoài kia chứ không phải cuộc sống bên trong tôi. Tôi ngơ ngác với chính lòng mình, suốt một khoảng thời gian.

Vài rắc rối xảy ra, vài chuyện không như ý. Tôi biết tất cả đều có một nguyên do nào đó. Nhưng vẫn không thật sự đủ bình tâm trong lòng để đón nhận một cách bình thản. Một vài khi, tôi thấy mình lo lắng, điều mà trước đây rất ít khi xảy ra. Có lúc tôi nghĩ là vì chưa có em bé như mong đợi nên ảnh hưởng đến tâm trạng và cách suy nghĩ của mình. Nhưng tôi cũng biết, rồi cái gì đến sẽ đến, mọi chuyện sẽ ổn thôi, việc của mình là sống thật tốt, tu nhân tích đức và ở hiền. Dẫu vậy, tôi vẫn mong chờ điều tốt đẹp này đến thật nhanh, vì những người tôi yêu thương cũng đang mong chờ cùng tôi.

Một buổi chiều muộn ngồi uống cafe với anh bạn sau giờ làm. Nghe anh kể chuyện tình cảm của mình, thấy tình yêu quả thật lúc nào cũng làm người ta bối rối, bất kể ở tuổi nào. Chỉ mong anh dành đủ thời gian để tìm hiểu, hiểu người ta và hiểu chính mình. Vì để có cảm tình với nhau thì chỉ cần một vài khoảnh khắc, nhưng để có tình cảm lâu bền thì cần rất nhiều thời gian.

Cuối tuần vừa rồi tôi sang Sing. Thành phố tôi không gắn bó nhiều thời gian nhưng vẫn thân thuộc và nhiều kỷ niệm. Mục đích ban đầu là có thời gian riêng cho chính mình không đạt được. Nhưng tôi vẫn yêu biết bao những rừng cây dọc suốt thành phố mà xe bus đưa tôi đi qua mỗi ngày. Và tôi nghĩ rằng đây có thể là một trong những nơi tôi muốn sống một mình, yên lặng với chính lòng mình, cô độc nhưng ổn thoả, vào một lúc nào đó trong tương lai.

Những ngày sống chậm chạp, lười biếng, thụ động và ít động lực này, tôi cần một cú huých thật mạnh. Liệu tôi có huých chính mình không?

Posted in Chuyện tôi kể cho tôi | Tagged , | Leave a comment

bông hoa vẫn cứ nở trong rừng.

Chiều qua ngồi café trong quán có nhiều cây. Hồi lâu gió xào xạc, lá rụng ngay ghế bên cạnh. Từ góc nào đấy, chiếc loa hơi rè phát ra những bản nhạc xưa cũ. Chợt nhớ là đã cuối tháng 8, và nếu ở ngoài Bắc thì sẽ là đã sang mùa thu. Bàn bên có nhà thơ đang ngồi trả lời phỏng vấn. Lại những câu chuyện “tôi tin rằng hôn nhân là duyên phận, đổ vỡ cũng là sắp đặt” và “với ai chắc chắn tôi cũng là người tình tuyệt vời”. Định chuyển bàn nhưng lại thôi, vì bạn phỏng vấn (chắc là nhà báo), tuổi còn rất trẻ, giữa những câu hỏi, có lần lẩm nhẩm mấy câu thơ thế này:

“…Yêu thôi mà có gì không dám thử

Tháng tám rồi mình hò hẹn đi anh”

Cuộc sống quẩn quanh, hồi lâu có than thở với bạn “em muốn đến nơi xyz này quá, ở đó lâu lâu, sống chậm chậm, yên lặng với chính lòng mình…” Bạn trả lời “đâu cần đi đâu xa, chiều nay đi làm về ra công viên đi dạo, much simpler and easier”. Lúc đấy nghĩ, cuộc sống đúng là đơn giản hơn mình nghĩ nhiều thiệt. Mà sao lòng người vẫn thường lạ lùng, cứ “ước mơ những điều viển vông” và “thương nhớ những điều hư không”. Nghĩ vậy nhưng chiều về cũng ra công viên đi dạo, thấy nhẹ nhàng và dễ chịu gì đâu.

Thời gian này hay ở nhà một mình. Buổi tối đi làm về, vừa chạy xe vừa nghe đi nghe lại bài hát có câu “sẽ bao yêu thương nếu biết đợi chờ, tháng năm không có vô tình”. Nhiều buổi sáng cuối tuần, thức dậy trên ghế salon ngoài phòng khách, tập đàn, dọn nhà, sắp xếp lại tủ sách và thư từ, thấy cuộc sống một mình vẫn ổn thỏa, yên ổn. Lại thấy may mắn biết bao với tình yêu đang có, người thương đang có. Như bài thơ tối qua mới đọc, về hôn nhân:

Love one another, but make not a bond of love

Let it rather be a moving sea between the shores of your souls.

Fill each other’s cup but drink not from one cup.

Give one another of your bread but eat not from the same loaf

Sing and dance together and be joyous, but let each one of you be alone,

Even as the strings of a lute are alone though they quiver with the same music.

 

Give your hearts, but not into each other’s keeping.

For only the hand of Life can contain your hearts.

And stand together yet not too near together:

For the pillars of the temple stand apart,

And the oak tree and the cypress grow not in each other’s shadow.

On Marriage – Kahlil Gibran

Đôi người thân thiết bên cạnh có chuyện buồn. Nghe bạn nói chuyện, nghĩ tới tấm hình vẫn luôn mang theo bên mình. Tấm hình chụp vào một ngày mùa thu cách đây ba năm, là ngày buồn nhất và cũng là ngày vui nhất trong cuộc đời (tính đến bây giờ). Tấm hình nhắc nhớ rằng không có gì là mãi mãi.

Niềm vui không mãi mãi, thì nỗi buồn cũng vậy.

 anh ThuyNN

Posted in Chuyện tôi kể cho tôi, Nghĩ | Tagged , , | Leave a comment

. những ngày gần giáng sinh rộn ràng

IMAG2392

Đêm qua mơ gì không rõ, chỉ nhớ là trong giấc mơ đã có lúc cuối ngồi lại một mình, lòng rất buồn. Buồn đến mức tỉnh giấc rồi vẫn thấy nỗi buồn rõ mồn một, dài và sâu. Nỗi buồn mà lâu lắm rồi, trong đời thực mình không cảm thấy.

Ra khỏi nhà đi làm. Xe đi trước mặt có chú thợ xây, quần áo lem vôi vữa, nhưng lưng áo in câu nói của Đức Dalai Lama: “My religion is very simple. My religion is kindness.” Thấy đời dễ thương gì đâu.

Những ngày gần giáng sinh rộn ràng. Buổi trưa đi ăn với người thương rồi nắm tay nhau thong thả dạo bộ qua những con phố. Các cửa hàng trang hoàng rực rỡ, nhạc giáng sinh rộn ràng. Những tòa nhà cao tầng trở thành những gói quà lấp lánh. Nắng ấm, gió dịu dàng. Rõ ràng, mình chẳng mong ước gì hơn.

Buổi tối ở nhà một mình, lục tủ sách tìm sách thiếu nhi góp cho thư viện từ thiện của công ty. Mỗi quyển sách lại gợi nhắc tới một thời điểm, một câu chuyện, một cảm xúc riêng. Giống như một minh chứng của những ngày tháng đã qua trong đời. Vui, buồn, yên lặng, một mình, thất vọng, hy vọng, hạnh phúc là cảm xúc vào lúc mua những quyển sách đó. Không được ghi lại nhưng bằng cách của riêng mình, khoảnh khắc và cảm xúc ấy vẫn ùa về khi quyển sách nằm trong tay. Hóa ra, mọi thứ vẫn được cất giữ, không mất đi, và sẽ hiện ra vào những lúc tình cờ.

Sau chuyến đi dài đến thành phố mùa đông, đêm tối mệt mỏi trở về nhà, nhìn cây thông nhấp nháy sáng, dưới chân là những hộp quà chất chồng. Lòng cũng dịu dàng. Cảm nhận rõ rệt hơn bao giờ hết, all I want underneath the tree is you.

Người yêu à, anh đi công tác mau về nhé. Em nhớ anh…

 

Posted in Chuyện tôi kể cho tôi | Tagged , , , , | Leave a comment

all I want underneath the tree is you.

Đêm qua mơ gì không rõ, chỉ nhớ là trong giấc mơ đã có lúc cuối ngồi lại một mình, lòng rất buồn. Buồn đến mức tỉnh giấc rồi vẫn thấy nỗi buồn rõ mồn một, dài và sâu. Nỗi buồn mà lâu lắm rồi, trong đời thực mình không cảm thấy.

Ra khỏi nhà đi làm. Xe đi trước mặt có chú thợ xây, quần áo lem vôi vữa, nhưng lưng áo in câu nói của Đức Dalai Lama: “My religion is very simple. My religion is kindness.” Thấy đời dễ thương gì đâu.

Những ngày gần giáng sinh rộn ràng. Buổi trưa đi ăn với người thương rồi nắm tay nhau thong thả dạo bộ qua những con phố. Các cửa hàng trang hoàng rực rỡ, nhạc giáng sinh rộn ràng. Những tòa nhà cao tầng trở thành những gói quà lấp lánh. Nắng ấm, gió dịu dàng. Rõ ràng, mình chẳng mong ước gì hơn.

Buổi tối ở nhà một mình, lục tủ sách tìm sách thiếu nhi góp cho thư viện từ thiện của công ty. Mỗi quyển sách lại gợi nhắc tới một thời điểm, một câu chuyện, một cảm xúc riêng. Giống như một minh chứng của những ngày tháng đã qua trong đời. Vui, buồn, yên lặng, một mình, thất vọng, hy vọng, hạnh phúc là cảm xúc vào lúc mua những quyển sách đó. Không được ghi lại nhưng bằng cách của riêng mình, khoảnh khắc và cảm xúc ấy vẫn ùa về khi quyển sách nằm trong tay. Hóa ra, mọi thứ vẫn được cất giữ, không mất đi, và sẽ hiện ra vào những lúc tình cờ.

Sau chuyến đi dài đến thành phố mùa đông, đêm tối mệt mỏi trở về nhà, nhìn cây thông nhấp nháy sáng, dưới chân là những hộp quà chất chồng. Lòng cũng dịu dàng. Cảm nhận rõ rệt hơn bao giờ hết, all I want underneath the tree is you.

Người yêu à, anh đi công tác mau về nhé. Em nhớ anh…

IMAG2392

Posted in Chuyện tôi kể cho tôi | Tagged , | Leave a comment

như tôi yêu người và người yêu tôi…

Sài Gòn ngày bão. Buổi sáng trời mưa, ngồi trong phòng họp ở khách sạn, nhìn ra ngoài là dòng sông yên ả, hai bên bờ cây lá xanh ngắt, có con tàu thả neo lững lờ theo dòng nước. Thấy một Sài Gòn rất khác, sự yên tĩnh không thể tin lại tìm thấy ở giữa nơi trung tâm nhất của quận trung tâm nhất trong thành phố vốn nổi tiếng vì ồn ào náo nhiệt này.

Buổi tối về muộn. Phóng bay bay trên đường, ngước nhìn lên là cả một trời sao. Đường phố vắng vẻ, có người phóng xe không nhìn đường mà chỉ mải đếm xem có bao nhiêu vì sao đang lấp lánh. Đêm hè yên tĩnh ở miền quê xa vắng thuở ấu thơ bỗng ùa về. Người ta kỳ thực, dù lớn lên bao nhiêu chăng nữa, vẫn giữ trong mình đứa trẻ ngây thơ an nhiên như bùa hộ mệnh, để mình vẫn là mình, giữa cuộc đời chảy trôi.

Thành phố cuối mùa mưa có đôi ngày u ám. Buổi sáng trời lành lạnh âm u như đầu đông. Hương hoa sữa thoáng ẩn thoáng hiện như món quà dành riêng cho người biết kiếm tìm. Đôi lúc tự hỏi, phải chăng, mình cũng đã bắt đầu coi thành phố này là nhà. Dù vẫn nhung nhớ nhiều khi, một vùng đất cách xa 1735 (+60) cây số. Hóa ra, cũng không cần phải cực đoan chỉ có một nơi chốn để gọi là nhà. Nhà là nơi trái tim mình ở đó. Cứ mở lòng đón nhận, ta sẽ có thêm một nơi để an yên trở về, vào cuối mỗi ngày, dù ở đâu.

Công việc bận bịu, cuộc sống vội vàng có đôi chút quẩn quanh. Thỉnh thoảng tôi mong chờ một vài điều lãng mạn và khoảng không gian chậm rãi yên tĩnh cho chính mình. Cũng có đôi lần mọi chuyện không như ý. Nhưng may mắn biết bao khi từng ngày trôi qua, tôi vẫn không ngừng cảm thấy niềm hạnh phúc lan tỏa xung quanh. Mỗi sáng thức dậy, nhìn thấy gương mặt người thương ở bên mình. Buổi tối trở về, trêu đùa, có khi cãi nhau chí chóe. Nằm trong vòng tay ôm rất chặt, cảm giác gắn- kết- đời- mình- với- một- người- khác- mà- vẫn- được- là- mình là điều an ủi quý giá vô cùng.

Càng phù phiếm càng khoe khoang. Càng gắn bó càng trầm lặng.

Như tôi yêu người và người yêu tôi…

Posted in Chuyện tôi kể cho tôi | Tagged , , , | Leave a comment

Cho tuổi 28.

Vài dòng góp nhặt để nhắc tuổi 28 của mình.

Copy từ trang blog của anh Bút Chì, do anh Bút Chì dịch.

Chào tôi, chào 28!

Imagemưa trên bức tường ngày

Em sẽ không bao giờ gặp ai từng làm điều gì vĩ đại lại ngồi chờ được phép để làm điều đó.

Đừng có mà mở miệng nói với anh rằng không điều gì là quan trọng cả. Mọi thứ trên đời đều quan trọng. Từng giọt mưa, mẹ kiếp, từng sợi nắng, từng khóm mây đều quan trọng và chúng quan trọng vì anh thấy chúng và nếu anh có thể thấy chúng thì chúng cũng có thể thấy anh và anh biết có cả một thế giới nguyên vẹn ở ngoài kia quan tâm đến chúng ta, ẩn mình đằng sau cái thế giới thờ ơ vô cảm này, sợ hãi không dám ra mặt và cùng với em hay không cùng với em, anh vẫn sẽ kéo thế giới đó lên khỏi bùn đất và máu me và cứt đái cho đến khi chúng ta sống trong nó. Cho đến khi tất cả chúng ta đều sống trong nó.

Rất nhiều người vĩ đại đã từng bị gọi là kỳ quặc để hôm nay em không bị gọi là gì cả.

Em quá dễ thương để kỳ quặc và quá kỳ quặc để dễ thương. Và em thấy kỳ kỳ khi người ta cố bắt chuyện với em. Vậy hãy tìm một công việc, nó an toàn hơn là nghệ thuật. Có lẽ người ta sẽ không chỉ trỏ săm soi quá nhiều. Kể cả đấy là những kẻ chỉ tồn tại trong đầu em. Đặc biệt là những kẻ chỉ tồn tại trong đầu em.

Khi anh đặt bút xuống, anh biết rằng ai đó, ở đâu đó đang cầm bút của họ lên. Anh biết rằng ai đó, ở đâu đó đang chơi đàn ghi-ta lần đầu tiên trong đời. Anh biết rằng ai đó, ở đâu đó đang nhúng cọ vào màu và đang tạo một lớp nền trắng. Anh biết rằng ai đó, ở đâu đó đang hát một bài hát chưa từng bao giờ được hát lên. Có lẽ ai đó, ở đâu đó sẽ tạo ra một điều gì đẹp, một điều gì hay, một điều gì làm thay đổi thế giới. Có lẽ nơi nào đó chính là nơi đây. Có lẽ ai đó chính là em.

Thật ra thì, tất cả những gì chúng ta muốn – anh đang nói hộ cho toàn thể nhân loại – chỉ là kết nối. Ai đó nói cho ta biết ta không cô đơn. Rằng thế giới không phải là một giấc mơ và em và anh đang thực sự xảy ra trong cùng một thời gian, cho dù không cùng địa điểm. Rằng chuyện này có thực. Rằng em có thực ở đó. Anh có thực ở đây. Chúng ta có thực.

Rằng toàn bộ chuyện này là có thực.

——

Mưa dịch từ “I wrote it for you” của tác giả Pleasefindthis.

Posted in Nghĩ | Tagged , , , | Leave a comment